Ánh đèn vàng đô thị bật sáng tại góc đường Lý Thường Kiệt (Q. Hoàn Kiếm), tôi gặp một người phụ nữ đang ôm đứa con nhỏ ngồi co ro trong trạm máy ATM. Cuộc đời người phụ nữ này có vẻ như đối lập với cái tên của chị: Tạ Thị Tươi. Chị Tươi sinh năm 1978, quê Kim Bảng, Hà Nam, gia cảnh khó khăn nên từ nhỏ chị không được học hành.
|
Mẹ con chị Tạ Thị Tươi ngủ trong trạm máy ATM. |
Trên vỉa hè đường Giải Phóng – đoạn gần bến xe Giáp Bát, ông Dũng, anh Cương, ông Hạnh – đều quê Hải Dương – đã trú ngụ ở đây được gần 8 năm. Ban ngày, ông Dũng cùng hai người bạn của mình cứ ai thuê gì làm nấy, hôm đi phụ hồ, hôm đi bốc vác… Đêm đến, họ làm thêm nghề bơm vá xe máy, xe đạp. “Bình quân ngày cũng kiếm được 70 đến 80 nghìn, nhưng không dám thuê trọ. Ngủ tạm đây tiết kiệm chút ít gửi về cho mấy đứa nhỏ ăn học” – ông Dũng chia sẻ.
| Một nhóm người nghèo ngủ trên vỉa hè đường Lê Duẩn. |
Buôn khắp nơi, bán khắp nẻo, làm đủ mọi thứ nghề, nhưng tối đến những con người lầm lũi lại tìm về một góc vỉa hè quen thuộc để trú ngụ và tạo nên những “xóm trọ” vỉa hè để quan tâm, giúp đỡ nhau. Dù nghèo khó, nhưng những con người bạc phận ấy sống với nhau thật hòa thuận, lúc ốm đau họ chăm sóc nhau, đói kém họ sẵn sàng chia nhau từng hạt cơm, từng gói mì tôm.
| Những giấc ngủ tội tình trên những vỉa hè Hà Nội. |
Khi được hỏi về chuyện vệ sinh, tắm rửa, chị Xuyến thật thà: “Hôm nào có tiền thì vào các nhà vệ sinh công cộng, có hôm xin nước giặt khăn rồi đêm về trùm chăn lau người, còn vệ sinh thì… kia kìa”, chị chỉ tay vào bức tường ẩm ướt, hôi thối cuối nhà ga…
| Nhóm sinh viên Trường ĐHKT quốc dân đi phát áo ấm cho người nghèo. |
Cách đây gần 5 năm, người dân sống xung quanh chợ Long Biên vẫn nhớ như in cái chết của cụ ông có tên Nghĩa. Cụ Nghĩa sống lang thang vỉa hè từ khi mới gần 50 tuổi, đến năm 60 tuổi thì qua đời, cũng ngay trên vỉa hè, do bệnh tật. Nhiều người dân sống gần đây cho biết, hằng ngày cụ lang thang đi ăn xin, tối đến cụ về chân cầu Long Biên ngủ, thời gian cuối đời cụ có nói muốn về quê, nhưng chính cụ cũng không nhớ quê mình ở đâu. “Lúc ông cụ bảo ở Yên Bái, lúc lại bảo ở Nam Định, trong người chẳng có giấy tờ gì nên không ai biết cụ ở đâu mà đưa về” – một người dân cho biết.
Theo laodong.com.vn