Trường Đại học Sư phạm Nghệ thuật Trung ương logo

VẬN DỤNG NGÔN NGỮ TẠO HÌNH TRONG TRANH CỦA VINCENT VAN GOGH VÀO SÁNG TÁC TRANH KHẮC GỖ CHO SINH VIÊN SƯ PHẠM MĨ THUẬT

Lê Hoàng Hậu, Tạ Ngọc Thùy Linh,  Hoàng Thị Thanh Hải
Khoa Sư phạm Mỹ thuật
Trường ĐHSP Nghệ thuật TW
Bài viết tập trung nghiên cứu đặc điểm ngôn ngữ tạo hình trong tranh của họa sĩ Vincent van Gogh, đặc biệt là các yếu tố nét, màu sắc, mảng và bút pháp. Trên cơ sở phân tích những đặc trưng này, nghiên cứu đề xuất hướng vận dụng vào học phần bố cục chất liệu khắc gỗ của sinh viên Sư phạm Mĩ thuật. Kết quả cho thấy việc tiếp cận phong cách Van Gogh không chỉ giúp nâng cao năng lực biểu đạt thị giác mà còn góp phần phát triển tư duy sáng tạo thẩm mỹ, khắc phục hạn chế trong quá trình học tập khi còn thiếu sự kết nối giữa lí thuyết và thực hành.
1.  Đặc điểm nội dung và ngôn ngữ tạo hình trong tranh của Vincnet van Gogh
Đề tài trong tranh của Vincent van Gogh xuất phát từ những yếu tố rất gần gũi của đời sống như con người lao động, phong cảnh thiên nhiên và tĩnh vật, nhưng luôn được ông họa lại thành hình ảnh mang tính biểu cảm cao. Sự phát triển đề tài của ông được gắn liền với từng giai đoạn sáng tác và phản ánh rõ chuyển biến trong tư duy nghệ thuật cũng như trạng thái tâm lí của họa sĩ.
Ở giai đoạn đầu tại Hà Lan (khoảng 1881 – 1885), Van Gogh tập trung vào đề tài người lao động nghèo với gam màu tối, chịu ảnh hưởng của hội họa hiện thực. Tác phẩm “The Potato Eaters” là minh chứng tiêu biểu khắc họa một gia đình nông dân trong không gian thiếu ánh sáng, với sắc nâu xanh trầm, nhấn mạnh sự khắc khổ nhưng chân thực. Bên cạnh đó, các tác phẩm như Weaver hay Peasant Woman Digging tiếp tục thể hiện mối quan tâm sâu sắc của ông đối với đời sống lao động, đồng thời cho thấy cách tiếp cận hiện thực mang tính nhân văn. Khi chuyển sang Paris (1886 – 1888), đề tài của Van Gogh bắt đầu mở rộng, chịu ảnh hưởng của trường phái Ấn tượng và Tân Ấn tượng. Ông quan tâm nhiều hơn đến ánh sáng và màu sắc trong đời sống đô thị, thể hiện qua các tác phẩm như Self-Portrait with Grey Felt Hat hay Boulevard de Clichy. Trong giai đoạn này, nội dung tranh không còn nặng tính tả thực mà dần chuyển sang khai thác cảm giác thị giác và trạng thái tinh thần.
Đến giai đoạn Arles (1888 – 1889), đề tài sáng tác của Vincent van Gogh đạt đến đỉnh cao về tính biểu cảm. Ông tập trung vào phong cảnh thiên nhiên và các đối tượng quen thuộc nhưng được thể hiện với cường độ cảm xúc mạnh mẽ. Loạt tranh Sunflowers không chỉ là tĩnh vật mà còn là biểu tượng của sức sống và ánh sáng. Tác phẩm The Bedroom thể hiện không gian nội thất giản dị nhưng lại mang tính tâm lý sâu sắc thông qua cách sử dụng màu sắc và bố cục. Đặc biệt, trong The Starry Night, bầu trời đêm được chuyển hóa thành những vòng xoáy mạnh mẽ, thể hiện trạng thái cảm xúc mãnh liệt và bất ổn nội tâm. Cùng với đó, tác phẩm Irises hay Wheatfield with Crows tiếp tục cho thấy cách Van Gogh biến phong cảnh thiên nhiên thành phương tiện biểu đạt cảm xúc, nơi màu sắc và đường nét trở thành yếu tố chủ đạo.
Như vậy, có thể nhận thấy đề tài trong tranh của Vincent van Gogh tuy giản dị nhưng được nâng lên thành hệ thống biểu đạt mang tính cá nhân rõ rệt. Từ hiện thực đời sống, ông đã xây dựng một thế giới nghệ thuật giàu cảm xúc, trong đó mỗi hình ảnh đều mang ý nghĩa biểu tượng và phản ánh nội tâm sâu sắc.
2. Ngôn ngữ tạo hình trong tranh của Vincent van Gogh
Đường nét và tính biểu cảm
Đường nét trong tranh của Vincent van Gogh là yếu tố quan trọng tạo nên phong cách riêng. Nét vẽ không mang tính mô tả tĩnh mà luôn vận động, tạo nhịp điệu thị giác mạnh mẽ. Trong The Starry Night, các đường xoáy trên bầu trời tạo cảm giác chuyển động liên tục, trong khi ở Wheatfield with Crows, các nét cọ dứt khoát của cánh đồng và bầu trời tạo nên sự căng thẳng thị giác. Điều này cho thấy đường nét không chỉ định hình đối tượng mà còn truyền tải cảm xúc và trạng thái tinh thần của nghệ sĩ.
Màu sắc và hiệu quả thị giác
Màu sắc trong tranh của Vincent van Gogh mang tính biểu cảm cao và thường được sử dụng theo nguyên tắc tương phản mạnh giữa các gam nóng và lạnh. Trong loạt tranh Sunflowers, sắc vàng được khai thác với nhiều cấp độ khác nhau để tạo nên hiệu ứng ánh sáng rực rỡ. Trong The Night Café, sự đối lập giữa đỏ và xanh lá tạo cảm giác căng thẳng và bất ổn. Màu sắc không còn là phương tiện mô tả mà trở thành yếu tố chính trong việc biểu đạt cảm xúc.
Tổ chức không gian và bố cục
Không gian trong tranh của Vincent van Gogh được tổ chức linh hoạt, thường phá vỡ quy luật viễn cận truyền thống nhằm tăng tính biểu cảm. Trong The Bedroom, không gian bị “làm phẳng” với các đường viền rõ ràng, tạo cảm giác vừa đơn giản vừa bất ổn. Trong Café Terrace at Night, góc nhìn nghiêng và sự sắp xếp ánh sáng tạo nên chiều sâu nhưng vẫn mang tính chủ quan. Bố cục thường mang tính động, góp phần tăng cường sự thu hút thị giác.
Bút pháp và chất liệu biểu đạt
Bút pháp của Vincent van Gogh là một trong những yếu tố đặc trưng nhất trong ngôn ngữ tạo hình của ông. Việc sử dụng lớp màu dày (impasto) và để lộ rõ vết cọ tạo nên bề mặt tranh giàu chất liệu. Trong các tác phẩm như Irises hay Olive Trees, bút pháp không chỉ tạo hình mà còn góp phần xây dựng nhịp điệu thị giác. Sự kết hợp giữa nét cọ và màu sắc giúp hình ảnh trở nên sống động, đồng thời thể hiện rõ dấu ấn cá nhân của nghệ sĩ.
Nhìn chung, ngôn ngữ tạo hình trong tranh của Vincent van Gogh là một hệ thống thống nhất, trong đó các yếu tố đường nét, màu sắc, bố cục và bút pháp cùng vận hành để biểu đạt nội dung và cảm xúc. Chính sự kết hợp này đã tạo nên phong cách nghệ thuật độc đáo, đồng thời cung cấp cơ sở quan trọng cho việc nghiên cứu và vận dụng trong hoạt động tự học của sinh viên ngành Sư phạm Mỹ thuật.
3. Ý nghĩa của việc vận dụng ngôn ngữ tạo hình của Vincent van Gogh vào học phần bố cục chất liệu khắc gỗ cho sinh viên
Từ những luận điểm đã phân tích, có thể nhận định việc vận dụng ngôn ngữ tạo hình trong tranh của Vincent van Gogh không chỉ mang giá trị nghệ thuật đơn thuần, mà còn tạo cơ sở khoa học cho việc tổ chức hoạt động học tập, đặc biệt là hoạt động tự học trong học phần Bố cục chất liệu khắc gỗ của sinh viên ngành Sư phạm Mỹ thuật. Việc nhận diện hệ thống đường nét, màu sắc, bố cục và bút pháp của Van Gogh như một ngôn ngữ thị giác giàu tính biểu cảm cho phép chuyển hóa các nguyên lý tạo hình của ông thành nội dung và phương thức tiếp cận trong quá trình học tập, qua đó góp phần nâng cao năng lực cảm thụ và sáng tạo nghệ thuật cho người học.
Trên phương diện nội dung, các yếu tố tạo hình trong tranh của Vincent van Gogh có thể được tích hợp vào việc xây dựng hệ thống bài tập tự học theo hướng phát triển năng lực biểu đạt. Thay vì chỉ dừng lại ở việc rèn luyện kỹ năng khắc hay bố cục hình thức, sinh viên được định hướng khai thác chiều sâu cảm xúc và ý nghĩa của hình ảnh. Những đề tài quen thuộc như phong cảnh, tĩnh vật hay con người trong đời sống có thể được chuyển hóa thành các bài tập sáng tác mang tính biểu cảm cao, tương tự cách Van Gogh xử lý đề tài trong các tác phẩm của mình. Qua đó, người học từng bước hình thành tư duy tạo hình gắn với cảm xúc cá nhân, đồng thời nâng cao khả năng khái quát hóa hình ảnh trong sáng tác khắc gỗ.
Về phương pháp học tập, việc vận dụng ngôn ngữ tạo hình của Vincent van Gogh cho phép xây dựng một mô hình tự học mang tính chủ động và trải nghiệm. Quá trình học không chỉ dừng lại ở việc quan sát và sao chép mà được mở rộng thành quá trình phân tích, cảm nhận và tái cấu trúc hình ảnh thông qua ngôn ngữ tạo hình. Sinh viên đóng vai trò chủ thể trong việc lựa chọn đề tài, nghiên cứu tác phẩm mẫu và chuyển hóa thành sản phẩm cá nhân. Thông qua đó, năng lực tư duy thị giác và khả năng sáng tạo được phát triển một cách bền vững, đồng thời hình thành thói quen tự học một yêu cầu quan trọng đối với sinh viên Sư phạm Mỹ thuật.
Bên cạnh đó, việc vận dụng này còn tạo điều kiện để sinh viên nhận thức rõ mối quan hệ giữa hội họa và đồ họa tạo hình, đặc biệt là giữa bút pháp hội họa và kỹ thuật khắc gỗ. Những đặc điểm như nét cọ mạnh, nhịp điệu đường nét hay tương phản màu sắc trong tranh của Van Gogh có thể được chuyển hóa thành các giải pháp tạo hình trong khắc gỗ thông qua đường khắc, mảng sáng tối và cấu trúc bố cục. Sự chuyển đổi này không chỉ giúp sinh viên hiểu sâu hơn về đặc trưng chất liệu mà còn mở rộng khả năng biểu đạt trong thực hành sáng tác.
4. Kết luận
Từ những phân tích trên, có thể khẳng định rằng việc vận dụng ngôn ngữ tạo hình trong tranh của Vincent van Gogh vào học phần Bố cục chất liệu khắc gỗ không đơn thuần là tiếp cận một phong cách nghệ thuật, mà là quá trình tiếp cận một hệ tư duy thị giác mang tính biểu cảm cao. Qua đó, hoạt động học tập đặc biệt là tự học không chỉ nhằm rèn luyện kỹ thuật mà còn trở thành quá trình phát triển năng lực thẩm mỹ, tư duy sáng tạo và khả năng biểu đạt cá nhân một cách toàn diện và bền vững, góp phần nâng cao chất lượng học tập cho sinh viên ngành Sư phạm Mỹ thuật trong bối cảnh hiện nay.
TÀI LIỆU THAM KHẢO
Lê Thanh Đức (1999), Vangogh, Nxb Văn hóa – Thông tin.
Nhiều tác giả (1997), Tranh khắc gỗ Việt Nam, Nxb Mỹ thuật, Hà Nội.
Phạm Thị Chỉnh (2012), Lịch sử mĩ thuật Thế giới, Nxb Đại học Sư phạm.
Nguyễn Lăng Bình, Phạm Thị Chỉnh (2000), Mỹ thuật và phương pháp giảng dạy – tập III, Nxb Giáo dục, Hà Nội.